Vô Kỵ Triệu Minh phần 2


http://truyennguoilon-adultstories.blogspot.com
Xem lại phần 1http://truyennguoilon-adultstories.blogspot.com/2012/05/vo-ky-trieu-minh-phan-1.html
Download Full : http://adf.ly/EDhPj

Phần 2
vừa mò mẫm cái lồn mềm mại với lông tơ, dâm khí, vừa say sưa nút lưỡi, Vô Kỵ sung sướng như lạc vào non tiên. Y liền đút hai ngón tay vào cái lỗ lồn trơn nhớt của Cửu Chân. Sau một lúc, Cửu Chân nứng bạo, nàng nút lưỡi Vô Kỵ mạnh hơn, hai đầu vú se cứng lại, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn, lỗ lồn co thắt chung quanh hai ngón tay của Vô Kỵ. Nàng bèn xoay người lại, vẫn bò trên bàn, nàng dúi lồn mình vào mặt Vô Kỵ. Y không chần chờ, ngồi ôm lấy mông nàng mà bú liếm lồn Cửu Chân. Nàng sướng muốn tê người. Khác với con Tổng lãnh binh chỉ biết sồng sộc mà liếm, Vô Kỵ rành nghề hơn (y đã thực tập rất nhiều lần với hai mẹ con Hiểu Phù Bất Hối rồi mà!) liếm cả vành trong lẫn vành ngoài, trên mu, dưới đít. Nhiều lúc Vô Kỵ còn banh mông vạnh mép của Cửu Chân ra để y có thể đút lưỡi sâu thêm vào cái lỗ lồn ẩm ướt của nàng. Cửu Chân phải rên lên:
- Chú Vô Kỵ…Ôi chao…Chú giỏi quá… Khi c ảm thấy con cu của mình căng cứng quá sức chịu không thấu nữa, Vô Kỵ bèn đứng lên, cầm con cu đỏ sững mà đút vào lồn nàng. Cửu Chân rú lên một tiếng. Nàng cảm nhận rõ ràng con cu nóng hổi của Vô Kỵ đi sâu cái ọt vào cái lỗ giữa hai đùi mình. Quì chổng mông trên bàn, nàng dúi cả người ra sau để con cu của Vô Kỵ đụ sâu vào lồn nàng. Không hiểu tại sao mỗi lần làm tình là Cửu Chân lại thích quì xuống chổng mông lên để được đụ?(!) Hai nguời đụ nhau (Vô Kỵ đụ tới, Cửu Chân đụ lại) một hồi. Mồ hôi Vô Kỵ toát ra cả người, hơi thở y dồn dập như người chạy đua. Y nhìn xuống thưởng thức hình ảnh con cu cứng đỏ của y nằm giữa cái mông tròn lẵn của Cửu Chân, thụt ra thụt vô trong cái lỗ lồn hồng hào. Y lại muốn đổi thế, lật ngửa Cửu Chân lên, vắt hai chân nàng lên vai mà đụ. Lần này, y nhìn xuống mà thưởng thức hình ảnh con cu dập ra dập vô trong cái lồn xinh xắn bao phủ bởi đám lông đen mun. Vô Kỵ ôm lấy hai chân nàng mà ủi mạnh háng mình vào mông nàng như đẩy xe lôi, hăng hái, miệt mài. Ðã ốm yếu sẵn vì bị Huyền Minh hàn khí hành hạ lâu năm và cũng mới khỏi bệnh nên Vô Kỵ thấy thấm mệt, mồ hôi nhỏ giọt xuống chim và xuống bụng nàng, chân đứng không muốn vững, nhịp đụ không còn ào ào như trước. Biết ngay anh chàng sắp sửa hết xí quách, Cửu Chân liền ngồi lên, đẩy Vô Kỵ ngồi xuống ghế, rồi nàng dạng hai chân ra, ngồi luôn lên đùi của y. Nàng đưa tay ra sau hướng dẫn cu Vô Kỵ cho nó chui tọt vào lồn mình rồi nàng bắt đầu dập y như cưỡi ngựa vậy. Nàng vẫn còn sung sức và muốn kéo dài cơn khoái lạc mê ly này.Vô Kỵ tuy thấm mệt nhưng cu y vẫn cương cứng, vẫn đâm sâu vào lồn nàng. Y ôm chặt lấy người Cửu Chân, mặt y ép sát vào ngực nàng, nhiều khi y há miệng ra mà bú vú hoặc cắn đầu vú nàng. Cửu Chân ôm lấy đầu Vô Kỵ mà xiết mạnh vào ngực mình, thỉnh thoảng nàng cúi mặt xuống tìm môi Vô Kỵ mà nút lưỡi y. Nàng dộng lồn mình xuống cu Vô Kỵ cho đến khi nàng lên tột đỉnh, dâm thủy xuất ra tràn trề. Hai người ngồi ôm nhau thở dốc. Con cu của Vô Kỵ mềm dần. Thấy Vô Kỵ vẫn chưa ra, Cửu Chân bèn ngồi dưới chân y rồi cầm cu y mà bú cho nó cứng lên. Ðược bao phủ và bú nút bởi cái môi mềm mại, con cu y chẳng mấy chốc đã cương lên trong cái miệng ấm áp, ẩm ướt. Sau đó, nàng lại quì xuống, chổng mông lên, một tư thế mà nàng vẫn yêu thích, đưa lồn cho y đụ. Vô Kỵ mới đụ một vài cái thì Cửu Chân đẩy y ra. Vô Kỵ đang bỡ ngỡ thì Cửu Chân đã cầm con cu của y mà đưa vào đít mình. Y thở mạnh. Y đã từng thấy Tạ Tốn đụ đít Tố Tố nhiều lần nhưng chính y thì chưa bao giờ được thử qua món này cả. Ý tưởng sẽ được đụ vào đít của người con gái xinh như mộng, mà người đó lại là Cửu Chân, làm y lại tăng cơn nứng, cu y nở to thêm ra. Chưa có chủ định gì hết thì Cửu Chân đã khiêu khích bằng cách ấn mạnh đít nàng vào cu y. Như một tay rành nghề, Vô Kỵ liền nắm chặt lấy hai mông Cửu Chân rồi đẩy mạnh cu mình vào đít nàng. Cửu Chân kêu hự lên một tiếng. Cu y đã đâm sâu vào đít nàng, một cách dễ dàng. Không biết Cửu Chân làm sao mà Vô Kỵ có thể đụ tuốt vào lỗ đít nàng một cách nhanh chóng như vậy. Bây giờ như lấy lại sức, Vô Kỵ đụ vào đít Cửu Chân ào ào, mạnh bạo. Y thấy sướng như chưa bao giờ sướng như vậy. Y kêu tên nàng như đang trong cơn mơ:
- Chị Cửu Chân ơi…Chị Cửu Chân…Chị ơi… B ị đụ dồn dập và dai dẳng như vậy nhưng đít Cửu Chân vẫn không nở ra một tí nào. Con cu của Vô Kỵ như bị bóp chặt bởi lỗ đít của nàng. Ðã đến lúc Cửu Chân giở kinh nghiệm của mình ra rồi. Nàng vận sức co thắt các bắp thịt ở quanh đít làm cu Vô Kỵ như kẹt cứng trong hậu môn nàng. Sự cọ sát làm cu y đau buốt muốn nghẹt thở. Quả nhiên chỉ một vài phút sau, Vô Kỵ bắn tinh vô lỗ đít nàng. Y nằm đè lên lưng nàng mà thở ồ ồ. Y không muốn rút cu ra mà vẫn nằm ôm nàng tiếp tục từ đằng sau đụ vào đít nàng một lúc lâu thêm nữa. Cho đến lúc cu Vô Kỵ mềm xèo, bị cái lỗ đít khít khao của Cửu Chân đẩy ra ngoài… Từ đó, hai người không còn e dè với nhau nữa. M ột hôm Trường Linh và Cửu Chân đến tìm Vô Kỵ. Nhìn thấy vẻ khẩn trương trên mặt hai người, y biết là đã có chuyện không may. Y nghi là Trường Linh đã biết ra những màn đụ đéo làm tình của hai người nên bây giờ đem Cửu Chân tới để đối chất. Trường Linh nhìn y rồi thở dài:
- Cậu đã ở với tôi lâu ngày rồi. Bây giờ đã đến lúc cậu phải rời đây. Vô Kỵ hốt hỏang, liếc Cửu Chân một cái rồi nói:
- Bác Trường Linh, mọi việc nếu không phải thì…sự việc đã xẩy ra như thế thì cháu xin bác… Trườnh Linh nói gạt đi:
- Chuyện đã xẩy ra rồi, tôi không còn cách nào hơn nữa. Vô Kỵ lưng toát mồ hôi mà thầm nghĩ mìnhlà một thằng con nít vô gia cư đã được người ta cho tá túc, đối đãi tử tế, làm chuyện dâm dật với người lớn tuổi hơn mình ngay trong nhà người ta đã là chuyện không hay rồi, mà lại còn xơi tái, nhiều lần xào tới xào lui con gái của người ta nữa thì hết cỡ. Vô Kỵ hết nhìn Trường Linh rồi tới nhìn Cửu Chân như muốn phân bua, tạ lỗi. Cửu Chân thấy mặt mày y dáo dác như vậy thì biết là y đang nghĩ gì. Nàng vội đỡ lời:
- Nhà tôi đang gặp nạn, phải trốn nơi xa. Chúng tôi không muốn chú liên lụy tới nên cha tôi mới bảo chú phải đi trước là vậy. Vô Kỵ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vôi hỏi ngay:
 - Chuyện gì mà quan trọng đến như vậy? Trường Linh nói:
- Chuyện mua ơn chước oán này dài dòng lắm. Cậu chỉ nên biết là đại địch của gia đình tôi đã tới nơi. Không biết lúc nào họa sẽ giáng xuống. Tốt nhất là cậu nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Tôi đã cho người làm, tôi tớ nghỉ hết cả rồi. Ðây này, tôi biếu cậu vài chục nén vàng để cậu tiện đi đường. Mong có ngày gặp lại. Vô Kỵ nghe nói kinh hoàng, nhất định không chịu nhận số vàng và nằng nặc đòi ở laị với gia đình Trường Linh, có gì thì họa phúc cùng chịu. Ðang đôi co thì bỗng nhiên có tiếng reo la rồi lửa cháy ngập trời. Trường Linh hốt hỏang kêu lên là cường địch đã đến rồi vội vã kéo cả gia đình và Vô Kỵ chạy đi tránh nạn. Cũng may là ông đã chuẩn bị từ trước nên mọi người chạy thoát vào khu rừng trên triền núi. Trường Linh đem mọi người lên ẩn trong một dẫy nhà lá trong rừng sâu. Khu trang viện của Trường Linh rất to lớn nên đám cháy âm ỉ cả ba bốn ngày mới hết. Ngày nào Cửu Chân cũng ra đứng nhìn ngon lửa mà khóc thổn thức. Vô Kỵ thấy nàng đau khổ như vậy mà thương tâm, sầu muộn, không biết phải làm gì. Mấy ngày sau, cuộc sống của mọi người lại còn cam khổ hơn nữa. Vô Kỵ thấy Cửu Chân đang sống sung sướng, giàu sang phú quí, chăn êm nệm ấm, kẻ hầu người hạ, bây giờ thì nhất đán mất hết, sống như thời hoang dã. Mọi người ai cũng thê lương, ảo não. Cửu Chân thì cố sống cơ cực, mỗi ngày mỗi lam lũ. Vì ở chung đụng với nhau trong mấy gian nhà nên Vô Kỵ và Cửu Chân không còn có nhiều cơ hội để hành dâm với nhau nữa. Nhiều khi y nứng lên nhưng phải cố nhịn. Cửu Chân biết thế nên nàng tìm mọi cách để thỏa mãn y. Nếu lúc nào trong nhà vắng hoặc muốn làm một cú dã chiến thì Cửu Chân bú cu y cho đến lúc y ra mới thôi. Có lúc nàng rủ Vô Kỵ đi vào rừng tìm chỗ vắng rồi hai người đụ nhau. Vô Kỵ muốn cái gì nàng cũng chiều y hết. Y muốn đụ nàng ở lỗ nào, tư thế gì cũng được. Ở trên người Cửu Chân có lỗ nào có thể đụ đuợc là Vô Kỵ đụ hết, từ lỗ miệng, tới lỗ lồn, tới lỗ đít. Hai người thử hết những vị thế làm tình, đứng, ngồi, nằm ngửa, nằm sấp, đụ trước, đụ sau, đụ ngược, và dĩ nhiên là không thiếu kiểu quì chổng mông lên. Một hôm trời ấm lên một tí, tuyết tan, Cửu Chân rủ Vô Kỵ đi tắm suối. Làm sao mà Vô Kỵ quên được những giờ phút thần tiên đó? Nước lạnh nhưng trong vắt và thơm lành. Lúc đầu hai người còn mặc nguyên cả quần áo mà nhẩy xuống nước, nhưng sau đó thì Vô Kỵ tinh nghịch lột trần truồng Cửu Chân ra. Nàng không cưỡng lại. Thích chí y cởi luôn quần áo mình ra rồi hai người tắm trần truồng với nhau. Ðể cho đỡ lạnh, hai người cứ ôm nhau riết. Hai thân thể trần truồng dính sát vào nhau để truyền nhiệt cho nhau. Ôm xiết nhau một hồi là cả Vô Kỵ lẫn Cửu Chân đều nứng. Vì bị ngâm trong nước lạnh nên cu Vô Kỵ không cương lên nổi, ển ển xìu xìu, Cửu Chân phải bú một hồi cu y mới cứng lên. Thế là sau đó hai người đụ nhau tơi bời hoa lá. Thật ra tắm suối lạnh như vậy, trong khi đụ nếu không chủ động thì dù đang nứng cách mấy cũng phải run cầm cập, chịu sao thấu? Vì thế Vô Kỵ và Cửu Chân hành dâm ào ào, y nắc thì nàng dập, nàng xiết thì y bóp, cho đến khi cả hai đều vã mồ hôi, ngoài trời lạnh nhưng cả hai đều như hai lò lửa. Vô Kỵ khoái nhất là trò vừa đụ vừa se hai đầu vú Cửu Chân, vì đang trong cơn khoái lạc và bị phơi bày ra ngoài trời giá lạnh, hai đầu vú nàng săn lại, cứng như hai hòn đá cuội. Dĩ nhiên là cuộc tắm suối “dâm tuyền” được chấm dứt bởi một màn Cửu Chân chổng mông ra cho Vô Kỵ đụ vào lồn và xuất tinh trong lỗ đít. M ột hôm, Trường Linh rầu rĩ cho biết là tiền bạc chẳng còn bao nhiêu, gạo nước cũng sắp cạn, không thể ở một nơi mãi được. Nhưng đi thì không biết đi đâu, mà đại thù thì vẫn còn đó, không biết lúc nào tới, đất trời lồng lộng, nhưng không có chỗ dung thân. Trước mặt Vô Kỵ, Trường Linh cứ ôm đầu bóp trán, thở dài thườn thượt. Còn Cửu Chân thì rưng rưng nước mắt, âu sầu thảm não. Nàng thổn thức tâm sự với Vô Kỵ:
- Chú Vô Kỵ biết không, tôi không sợ sống trong khổ cực, nhưng tôi rất sợ sống trong kinh hoàng. Kẻ thù chúng tôi lúc nào cũng như ở chung quanh, rình rập, chỉ chờ chúng tôi lộ diện là hãm hại. Cảnh trên đe dưới búa, tôi không chịu được. Tôi chỉ mong sao gia đình tôi đang sống ở một miền chân trời góc biển, không ai biết tới. Có vậy tôi mới an tâm. Ðêm đó Vô Kỵ nằm suy nghĩ mãi. Câu nói của Cửu Chân làm y nhớ tới đời sống mình và Băng Hỏa đảo. Y biết là y sắp chết, cha mẹ không còn, nên y muốn gặp lại nghĩa phụ y là Tạ Tốn một lần cuối. Băng Hỏa đảo xa xôi, không có người lai vãng, gia đình Trường Linh tới đó mà tránh nạn thì ai mà biết được? Rồi y nghĩ, “Bác Trường Linh là người tốt như vậy, chắc chắn sẽ làm bạn hiền với nghĩa phụ ta. Còn chị Cửu Chân thì sẽ thích phong cảnh trên Băng Hỏa đảo lắm. Có mình bên cạnh thì không còn buồn nữa. Hai người sẽ sống vui vẻ, sung sướng bên nhau, không ai tìm thù. Như vậy không thích hay sao?” Ý định gặp lại Tạ Tốn và được sống bên cạnh Cửu Chân cho tới chết làm y hăm hở, vui sướng. Sáng hôm sau, Vô Kỵ nói cho Trường Linh biết hết nguồn gốc, thân phận và ý định của mình. Trường Linh nghe xong mừng rỡ, hỏi y:
- Cậu Vô kỵ ạ, có chắc là cậu muốn chúng tôi tới Băng Hỏa đảo không?
- Cháu chỉ muốn gia đình bác và chị Cửu Chân sung sướng thôi.
- Chùng tôi ở vùng xa xôi, tuy không quen biết với cha cậu nhưng cũng cảm phục danh tiếng và võ nghệ của Trương ngũ hiệp. Khi nghe tin ngũ hiệp mất, chúng tôi thương tiếc vô cùng. Không ngờ hôm nay lại được gặp cậu. Thế thì cậu muốn bao giờ chúng ta đi Băng Hỏa đảo?
- Cháu thấy không nên trì hoãn nữa.
- Tốt, nếu thế thì chúng ta tiến hành vụ đi Băng Hỏa đảo liền. Sau khi Vô Kỵ nói cho Chu Trường Linh biết y là con của Võ Ðang ngũ hiệp Trương Thúy Sơn và nghĩa phụ y là Tạ Tốn hiện đang ở trên Băng Hoả đảo, với sự đồng ý của Vô Kỵ, Trường Linh sửa sọan tàu bè để cùng đi Bănh Hỏa đảo. T ừ khi thổ lộ thân thế của mình, Vô Kỵ được mọi người cưng chiều hơn nữa. Nhất là Cửu Chân thì khỏi nói, nàng bây giờ theo y không rời nửa bước. Nàng lo cho y từ tinh thần đến thể chất. Nàng vẫn thưòng đọc sách với y, dạy y viết chữ mỗi ngày –như một người mẹ. Bây giờ nàng còn nấu nướng cho y ăn, bưng cơm chuốc nước – như một người hầu. Mỗi lần y lên cơn dâm, nàng thỏa mãn y tận cùng – như một người tình. Vô Kỵ thương yêu nàng vô cùng. Ðối với y, trên đời này không còn ý nghĩa gì hết nếu không có Cửu Chân. Ngày nào y cũng mong ngóng tới lúc lên đường để y có thể sống chung với nàng trên Băng Hỏa đảo đến mãn đời. Khi Vô Kỵ hỏi Trường Linh thì ông bảo là công việc đang tiến hành rất mau, ngày khởi hành sẽ không còn bao xa, chỉ còn mấy ngày nữa thôi. Trường Linh còn dặn dò Vô Kỵ:
- Trên đời này chỉ có tôi, cậu và con Cửu Chân là biết chuyến đi này thôi. Cậu phải tuyệt đối giữ bí mật. Vì Tạ Tốn nghĩa phụ của cậu có rất nhiều oán thù với anh hùng giang hồ, nếu họ biết được thì tính mạng của ông ta sẽ không vẹn toàn đâu. Và cậu cũng sẽ bị nguy hiểm nữa. Vô Kỵ thầm nghĩ, “Bác Trường Linh thật tốt, biết lo xa cho ta và nghĩa phụ ta nữa.” T ối hôm đó, Vô Kỵ trằn trọc ngủ không được. Y háo hức chờ ngày đi và cứ mơ tưởng đến đời sống vô tư, sung sướng với gia đình Trường Linh trên Băng Hỏa đảo. Bỗng có tiếng kẹt cửa và Cửu Chân lách người bước vào. Nàng đi tới cạnh giường y:
- Chú Vô Kỵ ngủ chưa?
- Chưa. Tôi ngủ không được.
- Thôi để tôi ra ngoài cho chú ngủ nhé. Vô Kỵ nắm lấy tay nàng giữ lại. Cửu Chân hiểu ý nhưng vẫn hỏi với một giọng rất gợi dục:
- Chú muốn tôi giúp chú ngủ ngon phải không? Thấy Vô Kỵ gật đầu, nàng nheo mũi nói:
- Nhưng chú phải hứa với tôi là chú sẽ ngủ ngay, không được bước ra khỏi giường. Nói xong Cửu Chân leo lên giường rồi kéo quần Vô Kỵ xuống. Nàng cầm con cu dài và mềm của y để giữa lòng hai bàn tay rồi chà tới chà lui nhè nhẹ như người ta vo gạo vậy. Con cu của Vô Kỵ vừa được chà sát, vừa được xoắn xoáy trong hai bàn tay mềm ấm đã bắt đầu to cứng. Người Vô Kỵ run lên, trên đầu cu rỉ ra một vài giọt nước nhờn trong vắt. Cửu Chân liền cúi đầu xuống thè lưỡi ra liếm đầu cu y rồi, cũng bằng lưỡi, trê trét nước nhờn lên đầy đầu cu y, hai tay vẫn tiếp tục vần vò không ngừng. Xong, nàng ngậm lấy đầu cu của y vào miệng rồi mút cho đến khi nó sạch láng. Cu Vô Kỵ bây giờ đã căng cứng, y liền ghì đầu nàng xuống cu mình. Cửu Chân để cho con cu y đi tuốt vào họng rồi nàng lại nhả ra từ từ cho tới khi cả con cu đi ra khỏi miệng nàng. Môi nàng lúc nào cũng mím chặt lấy cu y, từ lúc nó bị kềm hãm trong miệng cho tới lúc nó bung ra ngoài miêng. Rồi nàng lại nuốt hết con cu vào họng, rồi lại nhả hết ra, đôi môi vẫn mút chặt lấy cu y, từ gốc cu tới đầu cu. Cửu Chân tiếp tục nuốt cu Vô Kỵ như vậy cả chục lần. Vô Kỵ cong người lên, rên rỉ:
- Ôi, sướng quá…Chị Cửu Chân ơi…Sướng quá… Cửu Chân nắm chặt con cu cương cứng của y rồi sọc thật nhanh khiến cho máu dồn lên đầu cu y đỏ ối. Nàng nhìn vào đầu cu y vừa sọc vừa nói khe khẽ:
- Chú Vô Kỵ…ra đi…bắn tinh vô mặt tôi đi…Chú Vô Kỵ ơi…tôi muốn chú xuất tinh vào miệng tôi…Tôi muốn uống hết…Chú Vô Kỵ… Nghe tiếng thì thầm đĩ thõa của Cửu Chân, Vô Kỵ kềm không nổi nữa xịt môt luồng nuớc trắng đục thẳng vào mặt nàng. Cửu Chân vội vàng há miệng ngậm lấy cu mà nuốt hết nguồn tinh trùng. Một vài giọt vẫn còn dính trên tóc, trên mắt và trên miệng nàng. Trong lúc Cửu Chân liếm láp cu y cho nó sạch trơn thì Vô Kỵ ôm lấy đầu nàng, nhìn thấy khuôn mặt thanh tao đang say mê rửa sạch hạ bộ mình, y mỉm cười sung sướng. B ỗng nhiên có tiếng gõ cửa nhè nhẹ:
- Chị Cửu Chân có trong đó không? Nhận ra tiếng nói của Thanh Anh, Vô Kỵ vội vàng đẩy nhẹ đầu Cửu Chân ra rồi định kéo chăn che lên hạ bộ. Nhưng Cửu Chân giữ tay Vô Kỵ lại. Một tay vẫn nắm lấy cu y, một tay lau chùi tinh trùng vương vãi trên mặt, nàng hướng về phiá cửa mà trả lời:
- Thanh muội vô đây. Bước vào thấy Vô Kỵ đang nằm ngửa cho Cửu Chân nắm cu, Thanh Anh ú ớ:
- Ơ…Chu bá phụ …có chuyện muốn…gặp chị… Cửu Chân nhìn Thanh Anh rồi quay đầu nhìn Vô Kỵ:
- Chú Vô Kỵ hôm nay khó ngủ. Chị đang giúp chú ấy dỗ giấc. Em ra đây phụ chi đi. Rồi hai ta đi cũng không muộn. Vô Kỵ nghe Cửu Chân nói thì đỏ mặt. Y cũng không hiểu tại sao Cửu Chân mới bú cu cho y phóng tinh mà còn kêu Thanh Anh vô để làm thêm một phùa nữa. Thấy Thanh Anh nhanh nhẹn bước tới, Vô Kỵ lúng túng. Nhưng y nhớ ra là Thanh Anh cũng thuộc loại dâm nữ, không kém gì Cửu Chân. Y đã từng trông thấy Thanh Anh và Vệ Bích làm tình với nhau rồi nên biết nàng là cao thủ trên dâm trường. Y yên tâm, nằm yên, chờ đợi. Lúc đó, Thanh Anh nhoẻn miệng cười:
- Ðể em giúp chị cho mau, kẻo trễ. Thanh Anh li ền leo lên giường, hai nàng quì hai bên người Vô Kỵ. Cửu Chân tiếp tục dùng tay mà vuốt cu Vô Kỵ. Còn Thanh Anh thì rà mặt xuống liếm khắp người y. Cái lưỡi mềm ướt của nàng tung tăng, phơn phớt, ngọ nguậy trên ngực, hai đầu vú, xuống bụng, rốn, rồi lần tới háng. Thấy Thanh Anh đang hôn lên háng Vô Kỵ, Cửu Chân bèn nắm cu y mà kéo ngược lên bụng, để lộ ra hai hòn dái lấm tấm vài sợi lông. Thanh Anh bèn đưa lưỡi qua liếm dái Vô Kỵ liền. Nàng đùa nghịch với dái của y -- không phải bằng tay mà bằng lưỡi -- dùng lưỡi hất dái y lên, chờ cho nó rớt xuống, nàng lại dùng lưỡi hất nó lên nữa. Hai hòn dái Vô Kỵ tung lên rớt xuống nhiều lần, y không thấy đau mà chỉ thấy sướng. Bỗng Vô Kỵ sực lên một cái. Thanh Anh đã hút một hòn dái của y vào trong miệng mà ngậm lại. Rồi nàng lấy ngón tay mà đẩy luôn hòn dái thứ hai vào miệng. Muốn ngậm cả hai hòn dái Vô Kỵ trong miệng, Thanh Anh phải há miệng ra thật lớn mới chu toàn được. Nàng không dám bú mạnh vì biết Vô Kỵ sẽ thốn dái. Nàng chỉ lục lọi cai lưỡi trong miệng khiến Vô Kỵ có cảm tưởng như nàng đang xoa nặn hòn dái mình vậy. Một lúc sau, Thanh Anh nhả dái Vô Kỵ ra, bìu dái y ướt nhẹp toàn nước miếng. Sau đó nàng liền bú lấy cái đầu cu bóng lưỡng của y đang trồi sụt trong tay Cửu Chân. Cửu Chân bỏ tay ra cho Thanh Anh nuốt hết cu Vô Kỵ vào miệng và thay thế Thanh Anh mà tiếp tục bú dái y. Vô Kỵ nhìn thấy hai nàng con gái xinh đẹp thay phiên bú liếm thì chiụ không nổi nữa. Y bèn ngồi dậy định đẩy Thanh Anh ra mà đụ nàng nhưng Cửu Chân lại đẩy y nằm xuống, rồi kéo người y nghiêng qua một bên. Cửu Chân sau đó giơ chân của Vô Kỵ cao lên rồi đưa sát mặt vào mà liếm lấy lỗ đít y. Sau đó Cửu Chân và Thanh Anh phục vụ Vô Kỵ rất kỹ: sọc cu, bú cu, liếm dái, bú dái, liếm đít, bú đít. Chỉ trong vòng năm phút sau, khi Cửu Chân đang dùng lưỡi ngoáy vào lỗ đít y thì y đã xuất tinh đầy vào miệng Thanh Anh, lúc đó đang bú cu y. Thanh Anh không nuốt hết tinh trùng mà nàng để nó tràn ra khỏi miệng, nhễu xuống dái và đít Vô Kỵ. Cửu Chân liền liếm sạch hết. H ưởng khoái lạc liên tiếp hai lần, Vô Kỵ sung sướng quá, nằm rũ ra, thở dốc. Cửu Chân lấy chăn đắp lên ngưòi y rồi cười nói:
- Thôi bây giờ chú Vô Kỵ ngủ đi, để tôi phải đi gặp cha tôi. Nhớ là chú đã hứa là phải ngủ yên, không được ra khỏi giường đấy nhé. Nói xong, Cửu Chân kéo Thanh Anh đi ra ngoài. Trước khi đóng cửa lại, Thanh Anh còn quay mặt lại nhìn Vô Kỵ nheo mắt một cái, như diễu cợt. Vô Kỵ cười khì lên rồi thầm nghĩ, “Mọi người ai cũng tốt với ta cả. Nhất là chị Cửu Chân”. N ằm suy nghĩ một hồi, và sau hai phùa hoan lạc, mệt mỏi, Vô Kỵ thiếp đi lúc nào không biết. Nhưng chỉ một lát sau, y giật mình thức giấc. Vốn đau yếu lâu năm, Vô Kỵ ngủ rất ít. Y nằm yên mà vẽ tưởng đến đời sống sung sướng sau này. Còn vài ngày nữa là y sẽ rời xa nơi này, nơi có nhiều kỉ niệm hưởng lạc với Cửu Chân. Rồi không cưỡng lại được, y bước ra khỏi giường mà đi quanh quẩn trong các phòng tối im, vắng lặng. Kìa, nơi này là chỗ y đã đụ vào đít Cửu Chân khi nàng có kinh nguyệt không cho vào lồn được, kìa, góc nọ là nơi nàng nhiều lần bú cu y những lúc y lên cơn dâm dã chiến. Loanh quanh một hồi, Vô Kỵ đẩy cửa bước ra ngoài, miệng lẩm bẩm, “Ta đi tới thăm ‘dâm tuyền’ một tí. Mai sau sẽ không bao giờ tới đây nữa. Chị Cửu Chân không biết đâu. Nhưng nếu có biết thì chắc chị cũng bỏ qua, không sao đâu.” Nghĩ đoạn một mình y lần mò trong đêm tối ra tới dòng suối vắng, nơi mà y và Cửu Chân vẫn hằng dắt nhau ra để tắm gội cho nhau và làm tình với nhau. Ðang đi bỗng Vô Kỵ nghe có tiếng cười khúc khích vang lên trong trời sương vắng lặng. Y nhận ra ngay đó là tiếng cười của Cửu Chân. Ðang ngạc nhiên thì tiếp theo đó là giọng nũng nịu, dâm đãng của Thanh Anh:
- Ái…Nhột quá…Sư huynh mà cứ làm nữa thì em sẽ chết mất thôi…Chị Cửu Chân…cứu em mí…em chịu không nổi nữa rồi kìa…Sư huynh… Nghe th ế, Vô Kỵ biết ngay là ba người Cửu Chân, Thanh Anh và Vệ Bích đang hẹn hò nơi đây mà vui vầy vói nhau. Y liền rón rén lần đến chỗ ba người mà quan sát. Nhưng trời tối quá, mà chỉ có một ít ánh trăng, nên y không thể nhìn rõ được sự vật gì cả. Y chỉ có thể hình dung ra được ba khối người, nửa kín, nửa hở, nửa trần truồng, đang quấn quít xà nẹo với nhau. Nghe tiếng ba người đùa dỡn đĩ thõa với nhau, Vô Kỵ thấy chua xót trong lòng, “ Hóa ra là chị Cửu Chân và Thanh cô nương có hẹn với Vệ Bích nơi đây chứ chẳng phải là cần gặp bác Trường Linh. Thảo nào hai người thỏa mãn ta tới hai lần để ta mệt thiếp đi hầu họ có thể tới nơi hẹn hò”. Trong lúc Vô Kỵ đang núp trong bụi rậm, bần thần cay đắng thì ba người kia cứ tiếp tục ngả ngớn với nhau, ngụp lặn trong cái thế giới khoái lạc riêng của họ. Bỗng có tiếng chân xột xoạt đi tới rồi một giọng nói cất lên:
- Ba đứa bay làm gì ở đây vậy? Cả bốn người đều giật mình. Cửu Chân hốt hoảng, lắp bắp:
- Cha… Lâu quá con chưa gặp biểu huynh…Cha…
- Hừ…Lỡ Vô Kỵ nó biết được thì…
- Thưa cha đừng lo. Nó không biết đâu. Bây giờ thằng đó nó đang ngủ say lắm! Vô K ỵ hả dạ thầm nghĩ, “ Bác Trường Linh tốt bụng biết ta yêu thích chị Cửu Chân nên lo cho ta”. Nhưng y lại thấy khó chịu khi nghe Cửu Chân xưng hô với mình như vậy. Trong lúc đò Trường Linh lại nói:
- Sắp tới ngày đi rồi đừng nên vọng động mà lỡ chuyện. Hai cháu Thanh và Vệ Bích đừng ra mặt nhiều nữa. Ðể ta và Cửu Chân cán đán được rồi. À, cháu Thanh, ta cần gặp cha cháu để bàn một lần nữa vụ cùng đi Băng Hỏa đảo với nhau. Thôi mình đi đi. Vô K ỵ nghe Trường Linh nói vậy thì y nghi ngờ vô cùng. Giọng Trường Linh có ẩn tàng một xảo ý lừa dối làm y lạnh mình. Hơn nữa, ông đã nói với y là chuyến đi Băng Hỏa đảo rất bí mật, tại sao lại phải bàn với cha của Thanh Anh, người mà y chưa gặp bao giờ, để cùng đi một chuyến? Càng nghĩ, tim Vô Kỵ càng đập mạnh. Y có cảm tưởng là sẽ có một chuyện gì ghê ghớm sắp xẩy đến. Y liền cẩn thận đi dò theo bốn người. Khi thấy họ đi vào một căn nhà lá, Vô Kỵ bò từ từ tới gần đủ để nghe tiếng nói của họ chứ y không dám tới gần quá để nhìn vào trong. Y nghe giọng của Trường Linh nói lên:
- Chúng ta sẽ giả dạng khách thương đi tới miệt biển rồi từ đó dùng thuyền đi lên bắc cực. Có thể mình sẽ phải sống trên biển một tháng trời. Hiền đệ có dự trữ đầy đủ thực phẩm chưa? Tiếng một ngưòi đàn ông lạ, chắc là cha của Thanh Anh, trả lời:
- Sư huynh đùng lo, mọi việc đã hoàn tất cả rồi. Rồi tiếng của Cửu Chân vang lên:
- Thưa cha, trong một tháng trời sắp tới, con phải hầu hạ thằng đó cực khổ. Con chỉ xin cha cho con giết nó sau khi xong chuyện. Nghe tới đó, Vô Kỵ tối xầm cả mặt mũi. Ðầu óc choáng váng, y vẫn còn nghe văng vẳng tiếng của Trường Linh:
- Ừ, nếu được việc thì con là người có công nhiều nhất. Thằng nhỏ đó dâm dục thật. Theo cha thì mình phải cho nó sống cực sống khổ. Chúng ta sẽ giết Tạ Tốn rồi đâm mù mắt thằng ôn con đó như nghĩa phụ nó, rồi sẽ thiến dái nó đi bỏ cho nó sống một mình trên đảo. Cô đơn và á nam á nữ, nó rồi sẽ chết dần mòn. Cho bõ đời một tên tiểu dâm tặc! Hừ, ta mất cả một điền trang nhưng so với bảo đao Ðồ Long thì vẫn còn xứng giá. Khi đã có Ðồ long đao trong tay thì, hà hà, làm sao quần hùng không nghe lời chúng ta được! Rồi tiếng cha của Thanh Anh vang lên: - Ðại ca nói đúng: Võ lâm chí tôn, bảo đao Ðồ Long, hiệu lệnh thiên hạ, mạc cảm bất tòng. Ha…ha… ha… Tim Vô K ỵ đập thật mạnh, mọi sự việc tự nhiên trở nên sáng tỏ hết. Y thầm nghĩ, “Bác Trường Linh thấy ta biết sử dụng Giáng Long Thập Bát Chưởng nên đoán ra thân thế ta. Nhưng bác ta không nói ra mà chỉ đối sử với ta rất tử tế, rồi lại đốt nhà, sống cực để ta thương tâm mà tự ý đầu thú. Sau đó, vì ta mê muội chị Cửu Chân nên ta còn xin bác ta đưa mình tới băng Hỏa đảo nữa. May mà ta phát giác ra kịp thời chứ không thì ta đã dẫn họ tới để hại nghĩa phụ ta rồi”. Vô Kỵ liền bò ra xa, không trở về phòng mà chạy thẳng vào rừng, bỏ trốn. Vô K ỵ cứ nhắm đường trước mặt mà chạy một hồi tới rạng sáng. Y quay đầu lại nhìn thì liền thốt lên một tiếng kinh hãi. Dấu chân của y để lại rành rành một vết dài trên đường tuyết. Y đang lo sợ bọn Trường linh sẽ theo vết mà dò theo thì đã nghe tiếng Cửu Chân vang lên từ xa:
- Chú Vô Kỵ ơi! Ðang ở đâu đó, ra cho tôi gặp mặt đi! Rồi theo sau đó là tiếng Trường Linh nói lớn lên:
- Cháu Vô Kỵ đang đêm bỏ đi đâu thế? Nếu chúng tôi có điều gì không phải thì cháu bỏ qua nhé. Vô Kỵ hoảng sợ, biết Trường Linh đang theo dấu chân mình mà tìm đến. Y liền cắm đầu chạy nhanh hơn. Nhưng chỉ một lát sau, y đã nghe tiếng Trường Linh, cách xa khoảng vài trăm thước, kêu lên:
- A! Cháu Vô Kỵ đây rồi! Cháu ngừng lại cho bác nói chuyện… Ngoảnh lại, y thấy Trường Linh đang phi thân vun vút về hướng mình. Ngay lúc đó, y chợt thấy bên sườn núi có một khe núi đen ngòm, giống như một cái hang động nhỏ. Không chần chờ gì nữa, y phóng người tới lách vào khe động. Lúc đó, Trường Linh cũng vừa nhẩy tới nơi, nắm lấy tay Vô Kỵ mà kéo lại. Nhưng Trường Linh chậm mất một bước, chỉ cầm được tay áo của Vô Kỵ nên hắn chỉ nghe một cái rẹt, cánh tay áo của Vô Kỵ rách ra, còn Vô Kỵ thì đã chui tọt vào trong hang rồi. Trường Linh vội vàng nghiêng mình chui luôn vào khe động, nhưng mới chui vào một tí thì vách núi thu hẹp lại nhỏ quá, hắn không sao lách người vào thêm được. Trường Linh nhìn sâu vào trong nhưng chỉ thấy tối thui không nhận được vật cảnh gì cả. Hắn đưa tay ra rờ mò chung quanh thì biết ngay hang động đột nhiên thu nhỏ lại thành một lỗ chui chỉ vừa tằm cho con người ốm yếu của Vô Kỵ bò đi chứ thân hình hắn to béo thì không thể chui lọt. Trường Linh bèn đánh lửa đưa đuốc vào lỗ nhỏ mà quan sát thì hắn thấy mặt đất tự nhiên hụt hẫng xuống, hiển nhiên là Vô Kỵ đã rớt xuống hố sâu rồi. Hắn liền nói lên:
- Cháu Vô Kỵ ra đây, bác không giận cháu đâu. Cháu Vô Kỵ ơi! Nh ưng hắn kêu mãi mà cũng chẳng nghe tiếng trả lời. Thật ra sau khi bị Trường Linh bắt hụt, rách áo, Vô Kỵ vội ủi người nhanh vào trong hang tối thì y bị đụng đầu một cái mạnh vào vách đá. Biết là đã tới đường cùng, y đang hoang mang rờ rẫm chung quanh không biết phải làm gì thì y mò thấy ở dưới có một lỗ nhỏ thông đi. Mừng quá, y liền chui người vào. Lỗ chui chỉ vừa vặn người y nên y biết Trường Linh không thể đuổi theo mình được nữa. Y đang mừng thầm, bò tiếp thì bỗng nhiên người y trợt xuống ngay một cái vực. Vô Kỵ hốt hoảng quờ quạng bám víu chung quanh, nhưng trời tối đen như mực, vách đá thì trơn như mỡ, tai y nghe tiếng nước chẩy róc rách, mà người y thì cứ trượt ào ào xoai xoải xuống vách núi. Thì ra đây là một núi đá vôi, bị nước mưa và nước tuyết tan ra xoi mòn thành những hang động chằng chịt. Người Vô Kỵ cứ băng băng trợt đi, may mà mùa này tuyết tan, nước nhiều, mặt đá trơn ướt, nên người y như lướt trên nước vậy. Sau một hồi trượt qua bao nhiêu động thạch nhũ, ngưòi y ê ẩm, nhiều khi đầu y va vào vách đá tưởng như bể sọ, nhiều khi người y vụt qua những eo vách nhỏ hẹp, khiến tốc độ rớt xuống giảm đi nhiều, nhờ vậy tuy Vô Kỵ rớt nhanh như thế mà y cũng không bị bong tay gẫy xương khi đụng vào những cột thạch nhũ. B ỗng nhiên Vô Kỵ thấy choá mắt. Người y đã bị bắn ra khỏi đường hầm đen tối ra ngoài khoảng trời sáng trưng. May sao, y rớt ngay xuống một đầm nước khá sâu nên tính mạng không bị nguy hiểm. Vì trong tối quá lâu, mà lại ra ngoài sáng một cách bất ngờ, mắt y tạm thời không nhìn được gì chung quanh cả. Y chỉ biết nhắm mắt mà cố lội vào bờ. Cũng nhờ sống ở Băng Hỏa đảo từ nhỏ tên tài bơi lội của y khá lắm. Mình mẩy đau đớn như dần, thân thể quá sức mệt mỏi, nhưng chỉ một lát sau là y đã tới bờ, nằm phục xuống bờ cỏ mà mơ mơ tỉnh tỉnh. Mơ màng một lúc Vô Kỵ chợt cảm thấy thân hình mình như bị xiết chặt lại. Y không còn sức mà chống cự lại, y cố dương mắt lên nhìn nhưng cảnh vật mờ mờ ảo ảo, bất chừng. Thốt nhiên y thấy đít mình đau nhói lên một cái, rồi có vật gì thật cứng đâm vào. Ðau quá! Nhưng y không thể cưỡng lại được nên chỉ nằm yên chịu trận. Vật cứng cứ tiếp tục thọc sâu vào lỗ đít y làm y muốn chết giấc. Sau đó, vật cứng lại thụt ra thụt vô trong hậu môn y khiến cơn đau tăng lên gấp bội. Chỉ một phút sau thì y chịu không nổi nữa, gục ra bất tỉnh… Khi hoàn hồn lại, Vô Kỵ thấy mình đang nằm trên một ổ lá khô dưới một tàn cây rậm mát. Nhìn quanh, y lại thấy có một trung nhân tóc tai bù xù, mặt mũi khi ẩn khi hiện sau mớ tóc rậm dài, quần áo là nhũng mảnh vỏ cây cột lại với nhau. Trung nhân với con mắt loang loáng như điện hất hàm hỏi Vô Kỵ:
- Mi tên gì`? Tại sao lại lọt vào đây được? Vô Kỵ thầm nghĩ kể từ bây giờ mình không thể để cho ai biết thân thế mình nữa nên y đáp:
- Tôi tên A-Ngưu, đang đi chơi thì bị rớt xuống hố. Bây giờ không biết làm sao thoát ra khỏi nơi đây.
- Hà…Hà…Ta cũng rớt xuống đây năm năm trước. Mi đừng mong ra khỏi nơi đây. Vô ích đó A-Ngưu à. Vô Kỵ nhìn quanh thì thấy bốn bề vách núi dựng đứng thì lấy làm kinh ngạc. Trung nhân cười khục khịch:
- Tin ta đi, không có lối ra đâu. Cũng may ở đây cây cối xanh tươi, ao hồ rộng lớn nên hoa quả thịt thà không thiếu, chỉ thiếu người cho ta đỡ cô đơn. Nay mi đã tới đây thì ta mừng lắm.
- Tôi phải xưng hô với tiền bối như thế nào? Bị giam hãm ở đây năm năm rồi, tiền bối làm gì cho hết ngày?
- Mi hỏi tên ta là gì ư? Lâu quá ta quên mất rồi. Ta ở đây một mình đã lâu không có ai nói chuyện, nhớ làm chi cho mệt. Trong thời gian qua, hằng ngày ta vẫn luyện công. Nhưng bay giờ thì hết rồi.
- Tiền bối luyện công? Trung nhân tìm trong hộc đá một cuốn sách rồi đưa cho Vô Kỵ:
 - Phải, Cửu Dương Thần Công. Vô Kỵ nhận lấy cuốn sách, đọc sơ qua rồi thầm kinh hãi. Y thấy những nguyên tắc luyện công trong cuốn sách này có phần giống Võ Ðang Tâm Pháp mà cha y đã truyền cho y lúc còn nhỏ, mà cũng giống luôn Cửu Dương Công của phái Thiếu Lâm mà y đã học được từViên Chân lúc y theo Trương Tam Phong lên chùa chữa bệnh. Nhưng cuốn Cửu Dương Thần Công này có phần đầy đủ và cao minh hơn hai môn kia nhiều. Y liền hỏi trung nhân:
- Cuốn sách này tiền bối lấy ở đâu vậy? Trung nhân cười ha hả:
 - Ta có biết đâu! Một hôm, cách đây khoảng hai ba năm gì đó, có một con vượn trắng tới đây nằm chết queo. Ta liền phanh thây mổ thịt nó làm một bữa thì bất chợt bắt gặp cuốn sách này trong bụng nó. Ta đọc thấy cách luyện công kỳ ảo nên tập theo. Công lực và thân thể trở nên khỏe khoắn nên ta cứ theo đó mà luyện. Bây giờ nó vô dụng rồi. Th ật ra cả hai người đều không biết là cuốn kinh này là do Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử năm xưa cướp được trong chùa Thiếu Lâm rồi dấu trong bụng con vượn. Hai tên đó muốn lấy cuốn kinh làm của riêng nên hại lẫn nhau. Rốt cuộc cả hai đều chết nên cuốn kinh vẫn còn nằm trong bụng con thú. Ðến khi nó chết thì tình cờ trung nhân bắt gặp được, nếu không thì cuốn sách cũng bị mục nát theo thời gian, không còn tồn tại nữa. Vô K ỵ lại hỏi trung nhân:
- Nhưng tiền bối nói là bây giờ cuốn sách này vô dụng rồi là nghĩa làm sao?
- Ta theo cuốn sách mà luyện trong vòng một năm thì thấy công lực tăng tiến rất nhiều. Trời lạnh nhưng thân thể lúc nào cũng ấm áp. Qua năm thứ hai thì càng luyện hơi nóng trong người càng súc tích. Ðúng là Cửu Dương Thần Công có khác. Nó làm dương khí trong người tăng lên rất nhiều.
- Như vậy là tốt chứ sao lại vô dụng?
- Hà…hà…Ta chưa nói hết cho mi nghe. Nam nhi hảo hán mà được dương thịnh là điều tốt. A-Ngưu, ngươi coi đây… Trung nhân liền đứng dậy trước mặt Vô Kỵ. Không cần phải kéo quần vỏ cây ra vì rành rành ngay đó là một con cu to lớn khủng khiếp phơi bày một cách hùng dũng. Vô Kỵ đã từng thấy con cu dài bự của Tạ Tốn, nhưng so với con cu của trung nhân thì vẫn còn thua xa. Nhìn trung nhân như một người có ba chân vậy! Trung nhân nhìn Vô Kỵ mà cười hề hề:
- Càng luyện Cửu Dương Thần Công, dương khí càng tăng thì dương cụ cũng càng to bản. Chính vì vậy mà dâm tính càng nhiều. Mỗi ngày ta thấy con người ta thay đổi, cu ta càng lớn thì ta càng nóng nẩy, nứng quá chịu không nổi. Ban đầu ta còn cố gắng đè nén cơn dâm, nhưng khi luyện lên cao thì dục tính tăng cường quá sức không thể kềm hãm được nữa, đến một lúc nào đó thì đầu óc sẽ nổ tung ra, tẩu hỏa nhập ma mà chết. Ta chỉ luyện gần được tới một phần tư cuốn sách mà thôi, không thể tiến thêm được nữa. Cả nửa năm nay ta không nhìn đến. Vô Kỵ nhìn vào con cu gân guốc quá cỡ của trung nhân mà thầm nghĩ, “Mình đã đọc qua biết bao nhiêu sách thuốc của Hồ Y tiên mà chưa bao giờ thấy một tình trạng như vậy”. Rồi y nói:
 - Theo tiền bối thì không còn cách nào để luyện môn Cửu Dương Thần Công đến lúc thành tựu à?
- Lúc đầu khi lên cơn nứng, ta tưởng cứ thủ dâm thì người ta sẽ hạ hỏa hầu có thể luyện tập tiếp. Nhưng sau khi thủ dâm, ta còn thấy khó chịu hơn nữa. Không có hiệu quả. Công lực đã không tăng tiến mà còn hao tổn nguyên khí rất nhiều. Ta nghĩ là luyện Cửu Dương Thần Công cũng y như thuật hái âm bổ dương mà người ta thường nói. Sau mỗi khi luyện công là phải tìm cách xả bớt dương khí vào người khác bằng một phương cách giao hợp nào đó. Như vậy con người lúc nào cũng cân bằng mới có cơ may tiến lên bậc cao hơn. Ta cũng đã làm thử với các con thú quanh đây nhưng vẫn vô hiệu quả. Chúng là loài thú nên không thể hấp thụ được những luồng dương khí thoát ra từ trong cu ta. Có một lần vì quá ham luyện công, ta nứng quá, vội bắt một con khỉ già mà đút cặc vô. Ai nhè dương khí tích tụ ở hạ bộ của ta không thoát ra được. Kỳ đó ta tưởng là chết rồi, không phải tẩu hỏa nhập ma mà tẩu hỏa gặp quỉ ở dưới địa ngục! Ta phải nằm liệt cả tuần mới gượng dậy được. Từ đó ta không dám tập luyện thêm nữa.
- Thế sao tiền bối không thử tìm một người nào đó… Nói tới đây Vô Kỵ im ngay vì biết mình lỡ lời. Nhưng trung nhân đã cười ha hả: 
- Tìm đâu ra được một người nào ở đây. Nhưng hôm qua ta đã thử rồi…hề…hề… Nghe tới đây, Vô Kỵ giật mình, liền nhớ tới bữa trước, khi té xuống hồ, y có cảm tưởng có một vật gì to cứng thọc vào đít y đau đến phát xỉu. Y nhìn con cu khổng lồ của trung nhân mà toát mồ hôi. Hóa ra mình đã bị tên ác ôn này đụ vào đít! Thảo nào từ lúc tỉnh dậy tới giờ, y cứ thấy đau đớn ở lỗ đít, nhưng y tưởng là mình bị thương trong lúc trượt xuống trong động thạch nhũ. Trông thấy Vô Kỵ bần thần hơ hãi, trung nhân tiến tới vỗ vai y:
- Ta phải xin lỗi mi đó, A-Ngưu. Vạn bất đắc dĩ thôi.
Khi ta thấy mi, ta phải thử ngay lập tức. Nhưng mi không bị ta thọc vào lâu đâu, vì khi ta thấy mi cũng không thể đón nhận dương khí của ta, ta liền ngưng ngay. Nếu không, chính ta cũng bị họa. Hừ, bây giờ ta biết rồi. Vì mi cũng là nam nhi như ta nên dương khí của ta còn bị đẩy lại vô người ta nữa là đằng khác. Nếu mi là đàn bà con gái thì công việc luyện công của ta chắc sẽ thành tựu rồi!! Vô Kỵ thở phào nhẹ nhõm. Y thầm nghĩ mình mà ở đây với tên này, mỗi ngày hắn bắt mình đút đít để hắn luyện công, cực hình đón nhận con cu vĩ đại mỗi ngày một lớn kia vào hậu môn thì làm sao chiụ cho thấu! Thật hú vía! T ới đây bỗng nhiên Huyền Minh hàn khí trong người y phát tác, người Vô Kỵ lạnh toát, run lẩy bẩy, răng đánh cầm cập. Vì đã quen rồi nên Vô Kỵ chỉ nằm co ro bó gối chịu trận cho qua cơn. Trung nhân ngạc nhiên, nắm lấy tay y, thấy lạnh như băng, rồi lại thấy y run rẩy chịu không nổi nên hắn liền truyền Cửu Dương chân khí qua người Vô Kỵ giúp y chống đỡ cơn lạnh. Vì luyện được hơn một năm Cửu Dương thần công nên công lực của trung nhân cũng sung mãn lắm. Một luồng hơi ấm truyền qua người Vô Kỵ khiến y thấy dễ chịu vô cùng. Chỉ trong một thời gian ngắn, cơn hành của hàn khí đã qua đi. Vô Kỵ liền tiến tới vái trung nhân:
- Xin cám ơn tiền bối đã giúp cho. Nếu không cũng phải vài tiếng đồng hồ sau tôi mới khỏi được. Tôi bị bệnh nan y này đã lâu năm rồi. Thỉnh thỏang cứ bị lên cơn.
- Ta nghĩ mi nên luyện Cửu Dương Thần Công đi. Sẽ có lợi cho mi đó, A-Ngưu. Cuốn sách này vô dụng đối với ta rồi. Ta cho mi đó. Hà, ở đây chỉ có hai chúng ta, tranh dành với nhau làm gì. Rồi thì mi cũng chỉ luyện được tới mức như ta mà thôi. Vô Kỵ nhận cuốn Cửu Dương chân kinh. Y đa tạ trung nhân rồi bắt đầu luyện tập. Ban đầu Vô Kỵ luyện công mục đích chính cũng chỉ để cho qua ngày thôi. Nhưng càng tập càng thấy người khỏe khoắn. Quả nhiên Huyền Minh hàn khí trong người y thuyên giảm từ từ. Sau một năm trau luyện, hàn khì không còn lên cơn hành hạ y thường xuyên nữa. Mỗi lần phát bệnh, y vận Cửu Dương chân khí lên là hàn khí bị đẩy lui trong một thời gian ngắn. Có một điều lạ là Vô Kỵ luyện Cửư Dương thần công tăng tiến như vậy mà cu của y, tuy có nở lớn thật, nhưng không quá khổ như của trung nhân vậy. Vô Kỵ nói cho trung nhân nghe, hắn cũng lấy làm ngạc nhiên và khuyến khích Vô Kỵ nên chăm lo luyện tập hơn nữa. Hai năm sau, Vô Kỵ đã luyện được hơn phân nửa cuốn Cửu Dương chân kinh rồi. Cửu Dương chân khí chuyển động điều hòa trong người y, không bị trục trặc như trung nhân đã bị. Vô Kỵ càng tập, công lực càng dồi dào, nhưng y lại không bị những cơn nứng hành hạ. Cả Vô Kỵ lẫn trung nhân cũng không hiểu lý do tại sao mà Vô Kỵ lại có thể luyện tới bậc cao cấp của bộ Cửu Dương chân kinh như vậy. Th ật ra bộ Cửu Dương Chân Kinh được Ðạt Ma Tổ Sư viết ra cùng với bộ Cửu Âm Chân Kinh, hai bộ kinh bổ sung cho nhau. Ðúng như trung nhân nói, người nào càng luyện tập Cửu Dương thần công thì dương khí trong người càng tăng, công lực dồi dào, nhưng đồng thời dâm tính càng dâng cao. Muốn thành tựu thì phải làm sao cho dương khí điều hòa, hạn chế dâm dục thì mới mong luyện tới mức tối cao của Cửu Dương thần công được. Ðạt Ma Tổ Sư soạn bộ Cửu Dương chân kinh với mục đích chính là để cho các tăng nhân hòa thượng luyện tập. Các hòa thượng khi hàm dưỡng Cửu Dương chân kinh thì lúc nào cũng phải lấy Phật pháp ra làm căn bản, tu tâm dưỡng tính hầu tiêu trừ tà dâm dục vọng nên có thể luyện Cửu Dương thần công đến mức hoàn hảo. Dương khí dâm tà tích tụ trong người thì phải đuợc Phật tính tại tâm hóa giải. Cũng như Không Kiến thần tăng vì Phật học tinh thông nên nhà sư mới có thể luyện thành công môn Cửu Dương thần công này. Trung nhân là người trần tục ham sắc dục luyện không thành vì dương khí tích tụ không tiêu trừ đuợc cũng là vì lý do trên. Nhưng hắn lại lầm lẫn cứ tưởng là trút bỏ dương khí từ cu hắn vào người con gái thì mọi việc sẽ suông sẻ!! Thật ra thì dù y có đụ đéo hay hiếp dâm cả trăm người đàn bà con gái thì chỉ có sướng cu thôi chứ làm sao mà tiêu trừ được dâm khí, đừng nói chi đến chuyện luyện thêm tầng cao hơn của môn Cửu Dương thần công. Còn Vô Kỵ sở dĩ y có thể luyện tới mức cao cấp của bộ Cửu Dương chân kinh là vì trong người y mấy năm nay đã có sẵn Huyền Minh hàn khí, lạnh lẽo vô song, nên khi y luyện Cửu Dương thần công, dương khí nóng hổi tích tụ quá độ thì tự nhiên đã bị hàn khí hóa giải, không bị tích trữ trong người. Nhờ vậy mà hàn khí trong người y càng ngày càng thuyên giảm. Ðồng thời nó còn giúp Vô Kỵ luyện công lên bực cao hơn mà không bị hại. Ðúng là trong cái rủi lại có cái may. Cái bệnh hành hạ y lâu năm bây giờ lại giúp y thành công trong việc tập luyện Cửu Dương chân kinh. Trường hợp này ngàn năm chỉ có một. C ửu Dương thần công đúng như tên của nó, có chín bậc công phu. Luyện sau một năm thì xong hai bậc. Dương khí tăng cường, dương cụ to lớn. Nhưng qua bậc thứ ba, thứ tư thì khó hơn, nếu không tìm cách giải trừ dương khí thì không sao luyện thêm được, con cu sẽ dài thượt, đi lại khò khăn. Nếu tới được bậc thứ năm, thứ sáu thì lúc này chân khí đã được phát ra và thu hồi như ý, tòng tâm xứ dụng, do đó, con cặc muốn to nhỏ thế nào tùy ý. Sau bậc thứ bẩy thì võ học đã thông huyền, tùy người khổ luyện mà tới mức thượng thừa, tức là bậc thứ tám, thứ chín. Không Kiến đại sư năm xưa luyện thành môn thần công này nhưng thật ra chỉ đạt được tới mức thứ bẩy mà thôi. Sau b ốn, năm năm khổ luyện, hôm đó luyện xong trang cuối cùng của cuốn Cửu Dương chân kinh, Vô Kỵ bần thần gấp cuốn sách lại. Bây giờ y đã là một chàng thanh niên, mạnh khỏe, cao lớn chứ không còn ốm yếu vò võ như lúc trước nữa. Trung nhân lúc đó đứng kế bên, vỗ vai Vô Kỵ mà nói:
- Cung hỉ, cung hỉ. Tôi mừng cho cậu đó. Vô Kỵ đứng lên, vái trung nhân một cái:
- Tôi luyện xong Cửu Dương thần công là cũng nhờ tiền bối tặng kinh và khuyến khích. Tôi không bao giờ quên ơn này của tiền bối. Bây giờ luyện xong rồi, tôi xin hoàn trả cuốn kinh này cho tiền bối.
- Cuốn kinh này tôi đã cho cậu rồi, lấy lại làm gì? Vả lại tôi không thể luyện thêm được nữa, có cũng như không. Vô Kỵ nghe trung nhân nói có lý, liền đem cuốn kinh chôn dưới một gốc cây. M ấy hôm sau, trung nhân tới gần Vô Kỵ, hớn hở nói: - A-Ngưu, ta có cách thoát ra khỏi nơi đây rồi. Với bản lãnh của cậu bây giờ, vượt qua vách núi này chắc không khó khăn lắm đâu. Vô Ky nhìn lên bốn bề núi đá sừng sững, cao vòi vọi mà ngán ngẩm. Thấy chàng có vẻ không tin lời mình, trung nhân liền nói:
- Cậu thử trèo lên núi này đi. Nghe lời, Vô Kỵ đề khí, tung mình lên vách núi. Chàng cảm thấy người mình nhẹ như chim, bay bổng nhẹ nhàng. Triền núi láng trơn nhưng vẫn có những khe bực nho nhỏ nên Vô Kỵ có thể bám vào, lấy đà tung người lên cao hơn. Lên được một khoảng cao, chàng thả cho người từ từ rơi xuống đất. Không ngờ Cửu Dương thần công lợi hại như vậy. Chàng gật đầu công nhận với trung nhân:
- Tiền bối nói đúng. Tôi nghĩ tôi có thể bay qua núi này.
- Nếu cậu cõng thêm một người nữa chắc cững không khó khăn mấy phải không? Vô Kỵ biết ngay trung nhân muốn gì. Chàng biết nếu phải đèo bồng thêm một người nữa thì tuy có khó khăn đấy nhưng chàng nghĩ là mình vẫn có thể nhẩy qua núi này được. Nhưng bên kia dãy núi là một xã hội đầy dẫy dối trá, lừa lọc, oán hờn, đau khổ, chàng không thích một tí nào. Rồi chàng nghĩ, “ Mìng tuy đã hết bệnh, nhưng mồ côi mồ cút, ra ngoài chỉ làm bận lòng cho những người quen mà thôi. Ở đây một mình nhưng thảnh thơi, không ai hại. Như vậy không tốt lắm sao?”. Chàng liền nói với trung nhân:
- Thưa tiền bối, thật tình tôi không muốn rời khỏi nơi này. Tôi chỉ muốn sống ở đây tới lúc chết mà thôi.
- Tôi biết mình không có đủ bản lãnh nên tôi phải chịu sống một mình ở đây. Nay cậu đã luyện thành Cửu Dương chân kinh, tài ba quán thế, tôi chỉ xin nhờ cậu đưa tôi ra khỏi chốn này. Vô Kỵ nghĩ là mình có sống tới ngày nay là cũng nhờ cuốn Cửu Dương chân kinh của trung nhân tặng cho. Ơn này không khác gì ơn cứu mạng. Bây giờ người ta lại nhờ vả mà mình từ chối thì nhất định là không ổn rồi. Thật khó sử. Bỗng Vô Kỵ hớn hở kêu lên:
- Thôi được. Tôi sẽ giúp tiền bối vượt qua núi này. Nhưng rồi tôi sẽ quay trỏ lại. Tôi không muốn ra ngoài bên kia đâu. Trung nhân vui vẻ cười nói:
- Ðó là ý của cậu, tôi không cản. Vô Kỵ liền cõng trung nhân lên lưng, vận công cho Cửu Dương chân khí chạy vòng khắp người rồi bám núi mà leo lên. Trung nhân cũng đề khí cho người nhẹ hẳn nên Vô Kỵ không gặp nhiều khó khăn, cứ phóng người leo lên vun vút. Dọc đường, gặp nhiều nguy hiểm, nhiều lúc như chỉ mành treo chuông, nhưng nhờ có thần công hỗ trợ nên rồi thì Vô Kỵ cũng đem được trung nhân lên đỉnh núi. Từ trên nhìn xuống, chàng thấy rừng núi trùng trùng điệp điệp, tuyết phủ trắng xoá, xa xa có vài chục nấm nhà, trong tuyệt đẹp. Vô Kỵ bỗng thấy nao nao, nhung nhớ những ngày xa xưa, nhưng vì lòng đã quyết định nên chàng quay lại nói với trung nhân:
- Tôi có thể để tiền bối ở đây được chứ?
- Ðược. Tôi có xuống núi một mình đuợc rồi. Vô Kỵ nhìn trung nhân một hồi lâu, không biết nói gì, lòng thấy bùi ngùi, man mác. Sau mấy năm ở chung trong thung lũng, dầu sao trung nhân cũng là người mà chàng gần gũi nhiều nhất. Xa nhau lần này chắc không còn cơ hội để gặp lại nữa. Vô Kỵ thở dài rồi quay người bỏ đi. B ỗng Vô Kỵ thấy mình mẩy bủn rủn, không còn hơi sức đứng vững, té ngã lăn ra. Nhìn kỹ lại thì chàng mới biết là trung nhân đã điểm vào đan điền và nắm lấy mạch môn của chàng khiến chàng không thể vận hơi được nữa. Trung nhân cười hì hì một cách đểu giả:
- Bộ mi tưởng ta cho mi đi một cách dễ dàng sao. Sau khi thấy mi có thể luyện được Cửu Dương chân kinh, ta tức lắm chứ, nhưng ta cố nhịn cho tới ngày nay, vì không ai có đủ tài để có thể vượt núi nếu không luyện xong thần công này. Ta nhẫn nại chờ cho mi luyện xong rồi nhờ mi cứu ta ra khỏi nơi đây. Bây giờ mi đã hết còn công dụng cho ta rồi. Rồi hắn rút trong người ra cuốn Cử Dương chân kinh, đưa lên cao:
 - Ta đào lấy lên cuốn chân kinh mà mi chôn xuống mà mi đâu có biết. Hà, hà, một khi xuống núi thì đàn bà con gái thiếu gì, môn Cửu Dương thần công rồi ta cũng sẽ luyện thành mà thôi. Lúc đó ta sẽ là võ lâm chí tôn, bảo đao Ðồ Long có xuất hiện cũng chẳng làm gì ta được nào. Nhưng A-Ngưu ơi, thiên thượng địa hạ, duy ngã độc tôn, một nước không thể có hai vua. Mai sau khi ta luyện thành công, biết đâu mi lại đổi ý trở lại giang hồ thì ta làm sao tranh ngôi bá chủ với mi được. Ta thà hại người chứ không để người hại ta. Nói xong trung nhân một tay nắm lấy tay Vô Kỵ, một tay nắm lấy chân chàng kéo lên rồi liệng người chàng ra xa rớt xuống vực núi, như một bó giẻ vậy. Trước sự việc xẩy ra vô cùng nhanh chóng này, Vô Kỵ kinh hãi vô cùng. Người chàng đang bị tung bổng lên thì bản năng sinh tồn bộc phát, đồng thời sau suốt thời gian khổ luyện Cửu Dương chân kinh, ý niệm và con người của chàng rất là tinh anh, mẫn tiệp, nên dù trong người không còn nguyên khí nhưng Vô Kỵ cũng tự động xoay tay một cái, nắm luôn lấy tay của trung nhân trước khi hắn buông người chàng ra. Bị Vô Kỵ bất kỳ nắm chặt lấy tay mà trong lúc đó người Vô Kỵ đang có đà rớt xuống nên cả người trung nhân lẫn Vô Kỵ đều cùng một lúc lao xuống vực. Trung nhân chỉ kêu được một tiếng:
- Ôi chao, nguy tai! Chưa dứt tiếng thì người hắn đã vùn vụt rớt xuống hố. Trung nhân hỏang hốt đưa tay ra cố bám víu vào những nhánh cây mọc vươn ra vách núi nhưng rồi bỗng nhiên hắn cảm thấy đau đớn vô cùng. Nguyên vì trung nhân liệng Vô Kỵ ra xa, còn chính hắn thì bị Vô Kỵ kéo ra theo nên người hắn rớt sát vào vách núi, thì ngay một lúc, một cánh tay của hắn đã bị một tảng đá mọc nhô ra đâm vào đến gẫy gục. Rồi cứ thế, người trung nhân cứ bị va vào đá, vướng vào cây, mắc vào khe, mà người hắn cứ tiếp tục rớt xuống nên lúc thì hắn bị dập bể đầu, lúc thì bị lọi đứt tay, lúc thì bị xéo mất một chân, người ngợm chẳng còn ra gì nữa. Nhưng cái họa của trung nhân lại là cái may của Vô Kỵ. Mỗi lần người trung nhân mắc vướng vào những chướng ngại vật dọc theo vách núi là mỗi lần tốc độ rơi xuống của Vô Kỵ giảm đi một phần, vì tay chàng vẫn còn nắm chặt lấy tay của trung nhân. Ðúng là làm ác thì gặp họa, ở hiền thì gặp lành. Chỉ trong khỏanh khắc, trong tay của Vô Kỵ chỉ còn giữ một cánh tay của trung nhân mà thôi, còn người của hắn thì đã tiêu tùng mất cả rồi! Vô Kỵ hoảng sợ, liệng cánh tay của hắn đi mà nhình xuống thì thấy mình vẫn còn rơi xuống một cách mau lẹ vô cùng. Tuy nhờ có cái “thắng người” nhưng vận tốc rớt của Vô Kỵ vẫn còn nhanh lắm. Thoáng thấy ở dưới có một đống tuyết cao, Vô Kỵ liền bẻ thân hình cho ngưòi mình lao xuống gò tuyết trắng đó luôn. Ch ỉ nghe “bùng” một tiếng, người Vô Kỵ đã rớt xuống ngay giữa đống tuyết làm tuyết văng lên tung toé. Còn Vô Kỵ thì cảm thấy đau đớn khủng khiếp, mặt mũi tối sầm, chết giấc ngay tại chỗ. Khi Vô Kỵ tỉnh dậy thì chàng thấy mình nằm giữa một gò tuyết lớn, chung quanh không nhà cửa, nhưng cũng không phải là nơi hoang sơ vắng lặng. Tuy tuyết phủ trắng xoá khắp nơi nhưng rõ ràng là nơi đây cũng là chỗ qua lại của dân trong vùng. Ðống tuyết mà chàng rớt xuống chắc là do dân chúng dọn dẹp ra trướch khi bỏ đó trong mùa đông. Thật là may mắn, nếu đây là một đống củi khô thì mạng của chàng đã đi đời từ lúc nào rồi. Vô Kỵ khám xét ngưòi mình thì thấy mình bị dập mấy cái xương sườn, xương hai chân thì bị gẫy vụn. Chàng liền chỉnh nắn xương chân của mình lại và biết rằng tuy mình sẽ không bị què chân hay tật nguyền, nhưng chàng phải nằm yên nơi đây một chỗ trong khoảng một tháng trời. N ằm yên mà nhớ lại những chuyện kinh thế hãi tục vừa mới xẩy ra làm Vô Kỵ toát mồ hôi lạnh. Hai lần gặp đại nạn liên tiếp, Vô Kỵ đều thoát khỏi cả. Chàng thấy lần đầu bị Trường Linh, Cửu Chân lừa đảo, thật là cay đắng. Nhưng dầu sao một phần cũng là vì chàng tự đút đầu vào rọ. Trường Linh thấy chàng biết sử dụng Giáng Long Thập Bát Chưởng sinh nghi ngờ, rồi cùng Cửu Chân lập âm mưu ám kế khiến chàng tự ý thổ lộ thân thế còn nhờ vả họ đưa mình tới Băng Hỏa Ðảo để hại nghĩa phụ Tạ Tốn nữa. Lần sau bị trung nhân hãm hại, thật là ngoài sức tưởng tượng của chàng. Khi thấy chàng có thể luyện thành Cửu Dương Thần Công, hắn ta đã sắp đặt kế hoạch cả vài năm trời để dùng chàng rồi giết hại chàng. Cả hai vụ lừa hãm này chung qui chỉ vì sự ham muốn danh vọng trên đời mà ra cả. Chàng tự nhủ là bắt đầu từ bây giờ, mình phải hết sức cẩn thận, nếu không thì tai họa không biết lúc nào mới hết. M ấy ngày sau, đang đói bụng, bỗng có một con thỏ tới gần tìm ăn thì Vô Kỵ nhanh tay chộp lấy. Con thỏ quay đầu địng cắn lấy tay chàng thì chàng chỉ vận nhẹ sức vào ngón tay là người con thỏ bị dập xương ngay. Tuy bị thương không di động được nhưng Cửu Dương chân khí trong người Vô Kỵ không bị suy tổn một chút nào, vẫn còn dồi dào luân chuyển súc tích trong mình. Thế là Vô Kỵ có đồ ăn trong mấy ngày. Sau đó, chàng còn dùng thịt thỏ để nhử những con chim xa xuống tha mồi. Vô Kỵ lại có thêm thịt chim mà sống qua ngày. M ột đêm đang nằm vận dụng Cửu Dương thần công cho thương thế mau lành thì Vô Kỵ bỗng nghe có tiếng chân ngựa từ từ vọng đến. Trong đống tuyết nhìn ra thì chàng thấy có hai người cưỡi hai con ngựa đi sát vào nhau, thủng thỉnh, lỏng buông tay khấu, đi tới. Có tiếng con gái vừa cười vừa nói nghe hơi quen thuộc:
- Hôm nào biểu ca sẽ sang nhà em?
- Ừ, để anh tìm một lý do chính đáng. Vô K ỵ liền nhận ra ngay là hai cặp Cửu Chân và Vệ Bích lại hẹn hò nơi đây để tình tự chứ không sai. Trời tối mù mù nhưng mắt Vô Kỵ rất sắc, chàng nhìn rõ Cửu Chân mồn một. Sau mấy năm, nàng trưởng thành hơn, đẹp thêm ra, mặn mà, sắc sảo, như một đóa hoa tới thời cực thịnh. Trông thấy nàng Vô Kỵ liền liên tưởng tới những màn làm tình dữ dội mê tơi mà chàng đã từng hưởng thụ với nàng. Nghĩ tới đây, bỗng nhiên Cửu Dương chân khí trong người Vô Kỵ chạy rần rần khắp nơi, cơ thể rạo rực, con cặc của chàng tự dưng nở lớn ra, cương cứng. Chỉ trong khoảnh khắc, con cặc phồng lên như một khúc cổ thụ, dài ngoằng quá đầu gối. Vô Kỵ khó chịu vô cùng. Tình trạng này chưa hề bao giờ xẩy ra. Chàng vội tập trung tâm thần, lim dim con mắt điều hòa chân khí. Nhưng tiếng cười khúc khích dâm dật của Cửu Chân làm chàng không cưỡng lại được, lại phải mở mắt ra mà nhìn tới khuôn mặt dễ thương, xinh đẹp của nàng. Ði t ới chỗ Vô Kỵ nằm khỏang chục bước, hai người dừng ngựa. Vệ Bích với tay ra kéo Cửu Chân lại gần rồi đặt miệng y lên miệng của Cửu Chân mà mút lưỡi nàng. Cửu Chân cũng đồng tình, ngửa cổ lên, há miệng đón nhận cái lưỡi của Vệ Bích vào trong miệng mình rồi ngậm chặt lấy luỡi y mà bú nút say mê. Hai người mải miết hôn hít, nút lưỡi nhau, không hề biết Vô Kỵ đang nằm kế đó, khuất trong đống tuyết. Một lát sau, Vệ Bích nhấc bổng người Cửu Chân đặt nàng ngồi lên cùng con ngựa. Hai người ngồi trên lưng ngựa, đối diện nhau. Vệ Bích liền lần tay xuống tháo dây quần rồi móc con cặc cương nóng ra. Cửu Chân cũng hối hả tụt quần mình xuống, nhưng vì đang ngồi trên ngựa nên loay hoay mãi mà vẫn không kéo ra được. Vệ Bích thấy thế liền túm lấy quần nàng mà xé toạc ra. Bị xé quần ra làm hai mảnh, lồn Cửu Chân lộ ra, nàng ngồi luôn lên con cặc của Vệ Bích, kẹp chặt lấy hông chàng. Hai người xiết chặt lấy thân thể nhau, nhún nhẩy không ngừng trên lưng ngựa. Cửu Chân và Vệ Bích dính xát vào nhau, từ miệng mồm tới ngực bụng tới cặc lồn. Tiếng thở dồn dập, hổn hển của Cửu Chân vang lên như xoáy vào tai Vô Kỵ, khiến chàng thấy toàn thân nóng bừng, con cặc nứng quá muốn nổ tung. Chàng cố tập trung tâm thần, gạt bỏ ra khỏi trí óc những âm thanh dâm dật, những hình ảnh gợi dục đang xẩy ra cách chàng chỉ khỏang vài mươi bước. Cũng may nhờ có công phu hàm dưỡng lâu năm nên chân khí trong người chàng không chạy ngược đường, nếu không thì chàng đã bị tẩu hỏa nhập ma mà chết từ đời nào rồi. M ột lúc sau, Vệ Bích lại xoay người Cửu Chân ra đằng trước mà đụ từ đằng sau tới. Cửu Chân nằm rạp xuống lưng ngựa, ôm chặt lấy cổ ngựa lim dim cặp mắt phượng mà hưởng thụ những cú thúc mạnh bạo của cặc Vệ Bích đẩy tới. Khi Vệ Bích xuất tinh bắn đầy vào lồn Cửu Chân thì tinh khí và dâm khí của hai người đã chẩy ra tràn trề, rỉ xuống lưng ngựa, nhỏ từng giọt xuống đất. Ðụ nhau xong, hai người lại sờ soạng âu yếm với nhau một hồi. Sau đó, hai cặp tình nhân song song rong ruổi với nhau đi mất. Vô Kỵ thở dài nhẹ nhõm. Chàng lấy làm lạ là sau khi thấy cảnh làm tình của Cửu Chân và Vệ Bích, chàng không thấy ganh ghét hay tức giận gì cả, dầu rằng lúc trước có một thời chàng đã si mê Cửu Chân đến mê mệt. Chàng không biết là những cuộc tình đầu đời lúc nào nó cũng đến rất nhanh chóng như cơn giông, mạnh bạo như cơn bão, nhưng rồi nó cũng ra đi mau lẹ, ít khi để lại dấu vết. Nhưng chàng cững công nhận là cảnh làm tình của hai người đã làm chàng lên cơn dâm nứng. Ðó là sự khác biệt chính yếu giữa tình yêu và tình dục. Nếu họ mà còn làm tình trước mặt chành một chặp nữa thì không biết hậu quả sẽ ra sao. Vô Kỵ cứ tưởng là mình chưa luyện thần công đến mức thành tựu nên mới xảy ra tình trạng trên. Nhưng thật ra đây chỉ làn lần đầu tiên chàng bị kích thích tới cực độ nên chưa rành cách hóa giải mà thôi. Vài đêm sau, đang nằm ngủ mơ màng, Vô Kỵ chợt nghe tiếng chân người rất nhẹ nhàng đi tới. Chàng mở mắt ra thì thấy từ đằng xa có một thiếu nữ đang rảo bước trên đường tuyết. Trước khi chàng có thể nhận ra mặt mũi nàng thì nàng đã đổi hướng tiến tới chân núi. Từ đằng sau, thân hình nàng trông rất nhỏ nhắn, thon gọn, tướng đi uyển chuyển, yểu điệu, rõ ràng là một giai nhân thoát tục. Thiếu nữ đi tới chân núi rồi tự nhiên quì xuống, cúi mặt không nói một lời. Một lát sau, không thấy nàng ta động đậy, Vô Kỵ đang ngạc nhiên thì chàng đã thấy hai bờ vai nàng rung động không ngừng chứng tỏ nàng đang nức nở khóc thầm. Giữa cảnh đêm khuya hoang vắng, tự nhiên có một cô gái tới đây than khóc một mình trông thật thê lương ảm đạm nhưng không kém vẻ liêu trai kinh dị. Vô Kỵ thấy thế bỗng sinh lòng thương cảm, chỉ muốn đi tới an ủi thiếu nữ mấy câu. Ðang bùi ngùi nhìn thiếu nữ thổn thức dưới chân núi thì bỗng nhiên Vô Kỵ thấy cô gái lần vào hàng nút, từ từ trút bỏ áo mình ra. Một nửa thân người trắng toát như cẩm thạch lung linh huyền ảo dưới ánh trăng. Cái cổ trắng ngần, hai bờ vai xuôi mềm, lưng ong trơn mịn. Trước biến diễn đột ngột như vậy, chàng nín thở, không biết thiếu nữ sẽ còn làm trò trống gì. Cô gái sau đó đưa hai tay lên sờ nắn một bên vú của mình. Từ sau lưng, Vô Kỵ thấy hai tay cô nàng cứ vân vê một bầu vú, đầu cứ cúi xuống nhìn vào một cái gì đó trên vú mình, miệng thì cứ lẩm bẩm nói thì thầm những câu rất nhỏ. Giữa đêm vắng lặng, Vô Kỵ phải chăm chú lắm mới nghe được thoang thoảng, tiếng được tiếng không:
- Tiểu muội nhung nhớ…đại ca chết sống…dấu vết còn đây…đại ca ơi, đại ca ở đâu…không giận đâu…tiểu muội… vết thẹo suốt đời… R ồi thiếu nữ lại khóc rưng rức. Hiển nhiên có một sự liên quan nào đó giữa người tình của nàng và dấu vết nào đó trên vú nàng. Nghe và nhìn thấy những hàng động của nàng, Vô Kỵ thương cảm vô cùng. Ðêm khuya cô tịch, một cô con gái đẹp tới nơi hoang vắng, trút bỏ xiêm y để than khóc và nhớ tới tình nhân thì thật là không tưởng. Nhưng điều này chứng tỏ tình cảm của nàng đối với tình nhân quả là thâm trọng. Nghĩ tới đây, Vô Kỵ thấy rằng anh chàng nào đó thật là có phước, tu bẩy đời mười kiếp mới được một người đẹp như thiếu nữ này nhớ nhung, tương tư như vậy. Bỗng nhiên chàng lại thấy thân thể rạo rực, chân khí nhốn nháo trong người. Ðây là lần thứ hai tình trạng này lại xẩy ra cho chàng. Nguyên vì Vô Kỵ vẫn còn bị ám ảnh bởi hình ảnh xinh đẹp của Cửu Chân và cơn làm tình của nàng hôm nọ, bây giờ lại thấy một thiếu nữ trẻ đẹp cởi trần bóp vú, rên rỉ trước mặt mình làm chàng động lòng, lên cơn nứng. Con cu chàng từ từ cương to lên, dài ra. Bây giờ có kinh nghiệm hơn lần trước, Vô Kỵ liền tập trung tư tưởng điều hòa chân khí. Quả nhiên trong một thời gian ngắn, thân thể chàng trở lại mức bình thường. Vừa than khóc nức nở, vừa sờ mó ngực vú, một lúc sau, thiếu nữ gạt nước mắt, khoác lại áo trên người rồi lặng lẽ bỏ đi mất. Vô Kỵ chứng kiến tất cả những gì xẩy ra trước mắt, một màn bi thương kịch với bao nhiêu câu hỏi, ngạc nhiên trong đầu. Thủy chung, từ đầu tới cuối, chàng vẫn chưa thấy đuợc mặt mũi thiếu nữ nọ. Liên ti ếp bốn ngày sau, không ai lai vãng tới nơi Vô Kỵ nằm dưỡng thương. Ðến sáng hôm thứ năm, Vô Kỵ thấy một thiếu nữ cặp một cái giỏ đi tới. Thấy dáng đi, chàng nhận ra ngay đó là thiếu nữ đã tới đây mà than khóc mấy đêm trước. Nàng có một đôi mắt thật to đen, lung linh tinh xảo trên khuôn mặt thanh tú, khả ái. Ði tới gần, bỗng nhiên thiếu nữ nhìn qua thấy Vô Kỵ, quần áo lam lũ, tóc tai thườn thượt, đang nằm thù lù một đống thì nàng kêu “Uả” lên một tiếng. Cặp mắt tinh anh dương to lên, ngạc nhiên nhìn Vô Kỵ không chớp mắt. Thiếu nữ tiến đến gần Vô Kỵ rồi ấp úng hỏi:
- Ngươi…ngươi…tới đây từ lúc nào? Vô Kỵ mỉm cười, nhẹ nhàng trả lời:
- Tôi bị té gẫy xương chân, nằm nơi đây dưỡng thương đã mấy tuần rồi.
- Như thế thì mấy hôm trước…ta...
- Cô nương, tôi rất thương cảm với tình cảnh của cô nương lắm. Nghe Vô Kỵ nói với một giọng rất thành khẩn, con mắt thật tình, thiếu nữ liền tươi cười ngồi xuống cạnh Vô Kỵ:
- Anh tên gì, ở đâu tới đây mà bị tai nạn vậy?
- Tôi tên A-Ngưu, ở xóm kế bên. Còn cô nương tên gì?
- Em tên là Linh. Anh A-Ngưu cứ kêu em là Linh Nhi đi.

Đón xem phần 3 nhé

http://truyennguoilon-adultstories.blogspot.com

1 comment: